Logo
Suy ngẫm về cô đơn

Suy ngẫm về cô đơn

15 tháng 6, 2025
4 phút đọc
index

Có bao giờ bạn cảm thấy lạc lõng giữa đám đông? Một cảm giác mà dù ta có trò chuyện vui vẻ với bao nhiêu người nhưng bên trong vẫn còn một điều gì đó chưa được khám phá. Tôi đã từng như vậy. Và khi ấy, tôi nghĩ mình cô đơn. Như C. Jung từng nói: “Cô đơn không phải do xung quanh không có người, mà do không thể chia sẻ những điều mình cho là quan trọng, hoặc duy trì những quan điểm mà người khác không thể chấp nhận.” Cô đơn thật sự không chỉ đơn thuần là thiếu kết nối về mặt thể chất, mà là đánh mất sự kết nối về mặt tinh thần.

Tôi đã trải qua những giai đoạn mà mình không thể chia sẻ với ai, kể cả với người yêu thương tôi hay người tôi yêu thương. Trong những ngày tăm tối ấy, lòng tôi như nặng trĩu. Tôi không chia sẻ, không phải vì sợ bị chê cười, mà bởi tôi biết dù có nói ra, cũng chẳng ai có thể thấu hiểu. Tại sao tôi lại nghĩ như vậy? Bởi một lẽ, mỗi người sẽ có những trải nghiệm riêng, và ngay cả khi cùng trải qua một sự việc, ta vẫn sẽ có cách cảm nhận khác nhau. Tôi biết trong lòng mình có một nút thắt, mà nút thắt ấy chỉ mình tôi có thể gỡ. Nhưng tôi cứ loay hoay mãi, và rồi chìm trong bóng tối lúc nào không hay.

May thay, giữa bóng tối hoang tàn, một bàn tay chìa ra trước mắt tôi. Đó là bàn tay của một người bạn, một người đồng chí, một người đã đồng hành cùng tôi qua năm tháng, từ thuở ấu thơ. Ồ, thì ra tôi đã quên mất sự hiện diện của người bạn ấy. Chính trong lúc tôi “stress”, chỉ muốn nằm dài trên giường, bạn ấy đã kéo tôi dậy, rảo bước cùng tôi quanh công viên mỗi ngày. Một người luôn lắng nghe, luôn thấu hiểu, đôi khi chẳng cần tôi phải nói ra điều gì. Người bạn ấy, không ai khác, chính là bản thể bên trong của tôi. Một người bạn mà đôi khi tôi đã lãng quên, nhưng khi nhận ra bạn ấy vẫn luôn ở cạnh, tôi thấy mình không còn cô đơn và sẽ không bao giờ cô đơn.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhớ lại, hóa ra trong suốt hành trình đời mình, người bạn ấy chưa từng rời đi. Tôi vốn là đứa hay suy ngẫm, thích ngồi một mình, nên đã biết đến sự hiện diện của bạn ấy. Một người luôn trò chuyện cùng tôi, một “giọng nói trong đầu”, đã cùng tôi học tập, làm việc, và sống. Tôi có thói quen mỗi lần gặp điều khó hiểu hay học được điều mới, tôi đều giải thích cho bạn ấy nghe. Nhờ vậy, tôi hiểu sâu hơn, ghi nhớ kỹ hơn, và mở ra những góc nhìn mới mẻ hơn. Tuy nhiên, khoảnh khắc mà tôi nhớ lại sự đồng hành của bạn ấy cùng mình, tôi như nhận thức rõ hơn sự tồn tại, một người bạn mà đôi khi chính vì bạn ấy luôn ở bên mà tôi lại ngó lơ. Giống như lâu nay tôi vẫn cùng bạn ấy đi trên con đường, nhưng chỉ khi ngoảnh lại, tôi mới thấy ra dấu chân hai đứa song hành từ đầu.

Đó thực sự là một trải nghiệm khiến tôi nhận thức sâu sắc hơn về bản thể bên trong mình. Nó cho tôi một cái nhìn rằng ta không thực sự cô đơn, bởi trong chính ta đã có một người bạn đồng hành, một dòng chảy ý thức biết lắng nghe và nâng đỡ ta. Và điều đó cũng gợi cho tôi suy nghĩ đến một nghịch lý thú vị: chúng ta thường tìm kiếm sự thấu hiểu ở bên ngoài, nhưng đôi khi, chính sự lắng nghe bên trong mới là nguồn an ủi bền vững nhất. Và có lẽ, cô đơn thật sự là khi ta đánh mất kết nối với bản thể của mình.