Viết về suy ngẫm
Chào bạn đến với góc nhỏ của gã lang thang!
Có thể bạn biết tôi từ trước, hoặc chỉ vô tình nhấp vào những bài viết của tôi ở đâu đó. Dầu thế nào, tôi vẫn muốn gửi lời cảm ơn vì đã dành chút quan tâm đến những gì tôi viết.
Tôi là gã lang thang. Từ lâu, tôi thường tự hỏi: “Tôi là ai?” Và trong hành trình tìm kiếm câu trả lời ấy, tôi nhận ra mình giống như một kẻ lang thang. Một phần bởi tôi vốn là người yêu tự do, thích đi đây đó. Thuở nhỏ, tôi hay “bỏ nhà đi bụi” - không phải kiểu giận dỗi, mà chỉ để khám phá xung quanh. Thường thì tôi vẫn về kịp bữa cơm để không bị phát hiện (đi bụi chứ không ăn “cơm bụi”), nhưng đôi khi lỡ quá giờ, thế là ba mẹ phải tất tả đi tìm. Kết cục thì chắc ai cũng đoán được. Một lần, hai lần,... cho đến bây giờ thì có lẽ cái tính ấy đã ngấm vào tôi. Sau này nhìn lại, tôi thấy phần nào tính cách ấy nhen nhóm từ thời thơ ấu, khi tôi thường ở nhà một mình, khát khao được tự do khám phá đã bắt đầu từ đó.
Năm mười bảy tuổi, tôi rời quê lên thành phố lớn, bắt đầu hành trình tự do của mình. Từ đó đến nay, tôi đã đặt chân đến nhiều nơi: có lúc là phố thị rực rỡ ánh đèn, có lúc là cánh đồng xa vắng, dòng sông yên ả, hay con đường làng rợp nắng. Khi ấy, thú vui của một kẻ lang thang chính là sự tự do, không ràng buộc. Tôi thong dong, chậm rãi, cảm nhận từng nhịp sống: ánh nắng vàng chiếu trên con đường tôi bước, mây trắng chầm chậm trôi trên bầu trời xanh trong, cơn gió thoảng len qua kẽ tóc, tiếng chim hót lẩn khuất sau tán cây. Tất cả như rọi chiếu vào tâm hồn, đánh thức giác quan, khiến tôi cảm thấy mình thật sự đang sống.
Nhưng tôi không chỉ lang thang ngoài đời, mà còn trong chính tâm hồn mình. Tôi thích suy ngẫm. Khi bước vào miền đất của tư tưởng, tôi chẳng bị giới hạn bởi không gian, địa lý, tôi có thể đi khắp nơi trong chốc lát, thậm chí du hành cả dòng thời gian. Có khi tôi băng qua miền suy nghĩ chưa kịp gọi tên, ghé lại những xúc cảm tưởng đã nguôi, dừng chân nơi ký ức cũ kỹ rồi lặng lẽ mơ về một điều gì đó chưa từng hiện hữu.
Đôi khi tôi thấy cuộc sống như một dòng chảy vô tận, không khởi đầu cũng chẳng có kết thúc, chỉ là nó biểu hiện thành những hình thái khác nhau. Như nước có lúc len qua khe suối nhỏ, lúc là dòng sông hiền hòa vươn ra biển cả, khi lại hóa thành áng mây trôi về cuối chân trời rồi hòa mình vào mưa, tưới tẩm những cánh rừng xanh. Nghĩ về đời mình, tôi thấy mình cũng chỉ là một kẻ lang thang trong dòng chảy vô tận của vũ trụ. Lắm khi, tôi chẳng biết mình đang thực sự tìm kiếm điều gì, tự hỏi có phải mình đang lạc lối hay chăng. Tôi nhớ đến lời của Thoreau: “Not until we are lost do we begin to understand ourselves.” (Chỉ khi ta lạc lối, ta mới bắt đầu hiểu chính mình), hay câu nói của Lỗ Tấn: “Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.” Có lẽ đúng. Không có con đường nào dành riêng cho tôi, và tôi nghĩ đó lại chính là một điều thú vị, khi mà tôi không phải bước theo lối mòn của một ai khác, mà có thể tự mở lối cho riêng mình. Một con đường mà mỗi bước chân là một lần khám phá, mỗi đoạn hành trình là một lần tôi sống thật hơn với chính mình. Để dầu cho có ở hình thái nào, tôi vẫn được là tôi.
Và trên hành trình ấy, blog này là góc nhỏ của gã lang thang. Tôi viết. Viết những suy ngẫm, những trải nghiệm, những câu chuyện trong hành trình sống và học hỏi. Viết giúp tôi kết nối với thế giới nội tâm. Như Leslie Lamport từng nói: “If you're thinking without writing, you only think you're thinking.” (Nếu bạn nghĩ mà không viết, bạn chỉ đang nghĩ là mình nghĩ mà thôi). Viết cũng giúp tôi nhìn lại quá trình trưởng thành của tâm trí. Tôi không quá bận tâm đúng hay sai, bởi mọi thứ đều chỉ tương đối. Có thể vài năm nữa, khi đọc lại, tôi sẽ mỉm cười: “À, thì ra mình từng nghĩ vậy.” Và thấy thế giới bên trong mình đã đổi thay. Nếu như ảnh chụp lưu giữ thế giới bên ngoài, thì viết chính là cách tôi lưu giữ thế giới bên trong mình.
Tôi từng phân vân có nên chia sẻ những suy nghĩ này không. Tôi vốn ít bộc bạch, lại e rằng trải nghiệm của mình chẳng có gì đáng kể. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn chọn chia sẻ. Bởi biết đâu, qua những dòng chữ, ai đó đủ duyên lại thấy được chút gì đó nơi họ, hay đơn giản chỉ là một khoảng lặng, hoặc có thể một chút cảm hứng để viết nên câu chuyện riêng của chính họ. Mỗi lần đọc sách, tôi thấy như mình đang trò chuyện với tác giả. Và khi bạn đọc những dòng này, có lẽ tôi cũng đang trò chuyện với bạn, một cách sâu sắc. Mà thực ra, khi viết những dòng này, tôi cũng đang trò chuyện với chính mình, một cách sâu sắc vậy.
Đến đây, có lẽ bạn đã hiểu thêm về gã lang thang và góc nhỏ này. Nếu được gửi một câu hỏi như lời chào, tôi muốn hỏi: “Còn bạn, bạn là ai?”