Logo
Ghi chép khi ghé thăm bảo tàng Louvre Abu Dhabi

Ghi chép khi ghé thăm bảo tàng Louvre Abu Dhabi

10 tháng 10, 2025
3 phút đọc
index

Chuyến xe đưa tôi đến Louvre vào một buổi chiều nắng. Tôi đã không khỏi ngỡ ngàng trước kiến trúc độc đáo của công trình này. Ánh nắng chiều xuyên qua mái vòm khổng lồ, âm thanh rì rào của sóng biển, những cơn gió nhè nhẹ thổi từ vịnh Ba Tư như xoa dịu đi nắng nóng ở cái xứ sa mạc này.

Louvre

Chiếc mái vòm với hiệu ứng mưa ánh sáng đặc biệt đã khiến tôi tưởng tượng nơi đây như một trạm không gian vũ trụ trong các bộ phim khoa học viễn tưởng mà tôi vẫn thường hay xem. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại sau lưng, tôi như bước vào một cỗ máy thời gian, trở về khám phá lịch sử của Homo sapiens. Tôi đặt chân đến những ngôi làng đầu tiên, sống trong nền văn minh Lưỡng Hà và Ai Cập cổ đại, băng qua con đường tơ lụa đến những đế chế thời hiện đại. Từ những bình gốm, công cụ bằng đá thô sơ, đến những bức tượng khắc những dòng chữ đầu tiên, từ những vị Pharaoh đầy uy nghiêm cho đến nghệ thuật tinh xảo của thời kỳ Phục hưng, tất cả đều là minh chứng cho những dấu mốc của lịch sử loài người.

Điều làm tôi ấn tượng hơn cả là chúng được sắp xếp theo dòng chảy của thời gian và không hề có ranh giới nào cho nhân loại. Bức tượng Đức Phật lại được đặt cạnh tượng của Socrates, như một sự giao thoa tư tưởng, văn hoá giữa đông tây kim cổ. Những bản Kinh Qur’an, Kinh Thánh và Torah được đặt cạnh nhau, như chưa từng có một sự chia rẽ nào giữa các tôn giáo. Nhìn vào những tác phẩm nghệ thuật, có thể tôi không hiểu hết được những ý nghĩa ẩn đằng sau chúng, nhưng chí ít, trong đầu tôi loé lên suy nghĩ rằng “À thì ra họ cũng như mình, cũng có những nỗi sợ, những lo lắng hay cả những băn khoăn về sự tồn tại của mình”. Đó có lẽ là sợi dây kết nối giữa tôi và họ, xuyên qua cả không gian và thời gian. Dù không nói chung một ngôn ngữ, ta vẫn hiểu nhau. Hoặc có lẽ, đó lại chính là thứ ngôn ngữ của chúng ta. “Art is the shortest path from man to man”, dòng chữ in trên tấm kính hướng ra vịnh, nơi những con thuyền đang rẽ sóng, có lẽ cũng đồng tình với tôi về điều đó.

Louvre

Hướng về phía xa xăm, khi những tia sáng phản chiếu lấp lánh lên mặt nước, tôi thấy mình nhỏ bé, và cuộc đời ngắn ngủi của tôi cũng chỉ là một phần rất nhỏ trong suốt chiều dài của lịch sử. Nhưng dường như chính họ cũng cho tôi thấy, rằng họ đã từng sống, từng mơ và từng tin. Và có lẽ tôi cũng nên vậy. Tôi nghĩ điều ấn tượng nhất mà Louvre mang lại, có lẽ không chỉ là nơi trưng bày cái đẹp, mà là nơi đã nhắc nhở cho tôi rằng, dù khác biệt, chúng ta vẫn cùng chung một câu chuyện.

Louvre

P/S: Khi viết những dòng này, trong tôi bỗng suy nghĩ, hy vọng tôi sẽ có dịp ghé thăm thiên đường nghệ thuật Louvre ở Paris một ngày nào đó *cười*.